VÌ SAO CÁC NGHỆ SĨ VĨ CẦM HÀNG ĐẦU THẾ GIỚI VẪN PHẢI… ĐI THUÊ ĐÀN?

Chào mừng các bạn đã quay trở lại với những câu chuyện hậu trường âm nhạc đầy thú vị của Mười Nhạc Cụ!

Khi chiêm ngưỡng một nghệ sĩ độc tấu vĩ đại bước ra sân khấu rực sáng, nhắm mắt lại và kéo lên những giai điệu xao xuyến lòng người, phần lớn chúng ta đều mặc định một điều: “Cây đàn tuyệt diệu kia chắc chắn là bảo bối quý giá nhất thuộc sở hữu của người nghệ sĩ đó.”

Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược! Bạn có biết rằng, hơn 90% các nghệ sĩ Violin nổi tiếng nhất thế giới hiện nay KHÔNG sở hữu cây đàn họ đang chơi trong những sự kiện quan trọng? Thay vào đó, họ phải đi thuê, hoặc được “cho mượn” thông qua các bản hợp đồng vô cùng khắt khe.

Tại sao những nghệ sĩ thành danh, kiếm được hàng triệu đô la mỗi năm lại không chịu mua đứt một cây đàn cho riêng mình? Hãy cùng Mười Nhạc Cụ vén bức màn bí mật đằng sau những bản hợp đồng mượn đàn quyền lực nhất thế giới nhé!

1. MỨC GIÁ “KHÔNG TƯỞNG” VƯỢT QUÁ TẦM VỚI CỦA MỘT CÁ NHÂN

Lý do đầu tiên và thực tế nhất chính là: Tiền.

Những cây đàn xuất hiện trên các sân khấu lớn nhất thế giới thường là những kiệt tác cổ được chế tác từ thế kỷ 17 – 18 bởi các huyền thoại như Antonio Stradivari hay Guarneri ‘del Gesù’. Như chúng ta đã tìm hiểu ở các bài viết trước, giá trị của chúng hiện nay dao động từ 5 triệu đến 20 triệu USD (khoảng 120 tỷ đến gần 500 tỷ VNĐ).

Dù một nghệ sĩ Violin có đắt show và nổi tiếng đến đâu, thu nhập từ việc bán vé biểu diễn và thu âm cũng rất khó để họ có thể trả thẳng hàng chục triệu đô la cho một nhạc cụ, chưa kể đến chi phí bảo dưỡng khổng lồ hàng năm. Việc mua đứt một cây Stradivarius đối với một nhạc công rủi ro không kém gì việc bạn dồn toàn bộ gia sản để mua một bức tranh của Van Gogh vậy.

2. “CÁI BẮT TAY” QUYỀN LỰC VỚI CÁC QUỸ ĐẦU TƯ VÀ TỶ PHÚ

Nếu các nghệ sĩ không đủ tiền mua, vậy ai là chủ nhân thực sự của những báu vật này?

Câu trả lời là: Các ngân hàng, quỹ bảo tồn nghệ thuật, viện bảo tàng và những nhà sưu tập tỷ phú.

Những tổ chức này (ví dụ như Nippon Music Foundation của Nhật Bản hay The Stradivari Society tại Mỹ) mua những cây đàn cổ như một hình thức đầu tư tài sản an toàn và sinh lời cao.

Tuy nhiên, họ không giữ khư khư trong két sắt, mà tạo ra những chương trình cho mượn/thuê đàn dài hạn dành riêng cho các thần đồng hoặc những nghệ sĩ xuất chúng. Đây là một mũi tên trúng hai đích: Tổ chức được tiếng tăm là nhà bảo trợ nghệ thuật hào phóng, còn nghệ sĩ thì có “vũ khí” tối thượng để thăng hoa trên sân khấu.

3. SỰ CỘNG SINH ÂM NHẠC: “GỖ PHẢI ĐƯỢC HÁT”

Đây là lý do mang đậm tính lãng mạn và khoa học nhất.

Như Mười Nhạc Cụ đã từng chia sẻ, một cây Violin cổ nếu bị khóa kín trong lồng kính bảo tàng hàng chục năm không ai đụng tới, tiếng của nó sẽ bị “chết” dần. Gỗ cần sự rung động liên tục để duy trì cấu trúc cộng hưởng hoàn hảo.

Các tỷ phú và quỹ đầu tư hiểu rất rõ điều này. Họ cho các nghệ sĩ hàng đầu thuê mượn đàn không chỉ vì lòng tốt, mà vì họ CẦN bàn tay vĩ đại của người nghệ sĩ để “massage” và nuôi dưỡng sức sống cho khối tài sản hàng triệu đô của mình. Nghệ sĩ càng nổi tiếng, chơi đàn càng nhiều trên các sân khấu lớn, thì lý lịch của cây đàn đó càng thêm lừng lẫy, và giá trị quy ra tiền của nó lại càng tăng vọt. Đó là một mối quan hệ cộng sinh hoàn hảo!

4. CHỌN ĐÚNG “VŨ KHÍ” CHO TỪNG TRẬN CHIẾN

Mỗi cây Violin cổ mang một cá tính, một “giọng hát” độc nhất vô nhị.

Đàn của Stradivarius nổi tiếng với sự ngọt ngào, tinh tế, bay bổng, rất phù hợp với các bản Concerto của Mozart hay Beethoven.

Đàn của Guarneri lại mang âm sắc tối tăm, uy lực, cuồng nộ, sinh ra là để dành cho những tác phẩm bão tố của Paganini hay Tchaikovsky.

Nhiều nghệ sĩ nổi tiếng thường có thói quen thuê những cây đàn khác nhau cho những dự án âm nhạc hoặc sự kiện khác nhau. Việc đi thuê giúp họ linh hoạt thay đổi chất âm để phù hợp tuyệt đối với tính cách của bản nhạc hoặc không gian âm học của nhà hát mà họ sắp biểu diễn, thay vì bị “trói buộc” cả đời với duy nhất một chất âm.

5. BÀI TOÁN AN NINH VÀ BẢO HIỂM RỦI RO

Việc mang một vật thể bằng gỗ mỏng manh trị giá 15 triệu USD đi lưu diễn vòng quanh thế giới là một cơn ác mộng về hậu cần. Bạn sẽ phải đối mặt với rủi ro va đập, thay đổi nhiệt độ, độ ẩm, thất lạc hành lý, hoặc thậm chí là bị cướp.

Các bản hợp đồng thuê/mượn đàn từ các Tổ chức luôn đi kèm với những hợp đồng bảo hiểm toàn cầu trị giá khổng lồ do chính Tổ chức đó chi trả và quản lý. Nghệ sĩ đi thuê sẽ được giảm bớt gánh nặng tâm lý và các thủ tục pháp lý phức tạp khi mang nhạc cụ qua hải quan các nước, giúp họ có thể toàn tâm toàn ý 100% vào việc cống hiến âm nhạc.

LỜI KẾT TỪ MƯỜI NHẠC CỤ

Đằng sau sự thăng hoa lộng lẫy trên sân khấu của một nghệ sĩ độc tấu là cả một hệ sinh thái hỗ trợ phức tạp. Việc đi thuê hay mượn đàn không hề làm giảm đi đẳng cấp của người nghệ sĩ, mà ngược lại, nó là một truyền thống tôn vinh vẻ đẹp vô giá và sức sống bất diệt của những kiệt tác Violin cổ đại.

Dù chúng ta có thể không bao giờ chạm tay vào một bản hợp đồng mượn đàn Stradivarius, nhưng khao khát tìm kiếm một chất âm đồng điệu thì ở bất kỳ cấp độ nào cũng giống nhau.

Tại Mười Nhạc Cụ, chúng tôi không cho thuê Stradivarius, nhưng chúng tôi có sẵn một bộ sưu tập những cây Violin gỗ thịt chất lượng cao với đa dạng dải âm – từ trầm ấm êm ái đến rực rỡ, uy lực. Hãy đến trực tiếp cửa hàng của chúng tôi để được tự do kéo vĩ, “thử giọng” từng nhạc cụ và chọn ra người bạn diễn tuyệt vời nhất cho hành trình âm nhạc của chính mình nhé!

Comments

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
error: Mọi bản quyền thuộc về MuoiNhacCu.com